Geart nói với tôi: “Thời tiết không phải ở bên ngoài mà là ở bên trong cô kìa!” Đó là lần đầu tôi mỉm cười trong suốt cuộc hội thoại vì hoàn toàn đồng ý với ý kiến của một ai đó. Ngoại trừ việc quá si tình cô bồ cũ và hay thích lang thang thì đó là một người đàn ông tuyệt vời. Thích lang thang thì cả hai chúng tôi đều thích, chỉ khác là anh ấy lang thang vào bất cứ khi nào có thể, không kể ngày đêm, còn tôi thì luôn phải kiếm thời gian phù hợp để có thể lang thang. Cuộc hội thoại diễn ra khi chúng tôi đang ở trong một quán bar theo phong cách Đan Mạch, do ông chủ cũng là người Đan Mạch mở ra, tôi không hiểu lắm về văn hóa ẩm thực Đan Mạch nhưng nghe nói đầu bếp ở đây đã đoạt khá nhiều giải thưởng ẩm thực quốc tế nên có lẽ tôi sẽ không bình luận gì về món ăn của quán. Quán này không sang trọng, xa hoa, âm nhạc nhẹ nhàng, cổ điển, không khí ấm áp, thoải mái, bạn có thể tự do làm điều bạn thích mà không chút ái ngại, ngoại trừ việc phục vụ sẽ lập tức hỏi bạn có uống thêm không ngay khi ly của bạn chỉ còn có “cái nong đền”, tất nhiên đó là công việc của họ. Còn về phần uống thêm cái gì? Chà!!! Khó lựa chọn đấy, ở đây có champagne, vang, rượu mạnh điển hình, cocktail phổ biến, bia, nước ngọt và một số loại nước trái cây khác. Thực sự tôi không nghĩ mình dễ dàng dành nhiều thiện cảm cho cocktail do bất cứ ai pha chế ngoài thầy của tôi, vậy nên tôi sẽ nói về những loại thức uống đặc trưng của quán này: rượu Đan Mạch. Chúng có vị đắng và mùi giống thuốc bắc, mặc dù khả năng “cảm mùi” của tôi không tốt lắm nhưng mùi thảo mộc thì nồng và khó lẫn như các loại hương khác mà phải không? Ở đây có một số loại như Gammel Danks, Akuavit , …và một số loại quán tự làm như Blackpig, Mekong, Welcome. Chúng tôi thử một ly Gammel Danks mà nói thật là tôi chỉ muốn nhấp môi và ngửi, bởi vì nhìn thấy nó trong một ly Pony làm tôi có cảm giác bụng sẽ nóng lên, đầu sẽ hơi choáng, rồi tôi sẽ ngủ một mạch và sáng hôm sau tỉnh dậy sẽ bị ngứa toàn thân mất, vậy nên sau đó tôi đã quyết định làm quen với rượu pha. Có nhiều loại: gin tonic, gin soda, dark rum coke, whiskey coke hoặc soda, vodka red bull,…Geart gợi ý tôi một loại rượu mùi pha với coca cola: Malibu coke, cứ thử tưởng tưởng một viên kẹo dừa có gas xem, bảo đảm hài đấy nhé! Dù sao đi nữa, hoàn toàn phụ thuộc vào bạn thôi.

Khách vào quán không chỉ có người Đan Mạch, còn có người Châu Âu từ các nước khác nữa, người Mĩ và Mĩ Latin, người Nhật, Hàn và một số nước Đông Nam Á, nhưng rất hiếm người Việt. Chủ quán cũng đã xác nhận với tôi đúng là họ rất hiếm khách Việt, sao vậy nhỉ, cái quán này đã tồn tại sừng sững ở đây cả gần hai thập niên rồi mà? Khách trong quán mỗi người một vẻ, những người bên quầy bar là một hội chiến hữu lâu năm, tóc muối tiêu có, tóc bạc cũng có, đang say sưa bàn tán về xã hội và “tụi nhỏ” bây giờ, tay đung đưa những cốc bia, ngoài ra còn có hai chàng trai đang chờ xem chương trình phát sóng Tour de France. Chiếc bàn cạnh chúng tôi là một cặp trai gái đang lên lịch trình cho chuyến đi sắp tới, nghe có vẻ họ sẽ đi xuyên việt bằng xe lửa, tôi luôn muốn đi du lịch bằng xe lửa một lần, sẽ rất thú vị đấy! Kế tiếp là một chàng trai đang bận rộn với chiếc máy tính của mình, tôi thích nghĩ rằng anh ta đang mải mê đua xe hay là chơi một game nào đó trên máy tính hơn, bất cứ cái gì chứ không phải công việc! Còn chiếc bàn thấp ở trong là nơi ông chủ cùng một người bạn của ông ta đang chơi một trò chơi của Đan Mạch, trò gì đó có liên quan đến xúc xắc và một vài cái ly, trông họ có vẻ hào hứng. Phía sau là một tốp khách châu Á đang uống rượu và tán chuyện, qua một vài câu mà tôi nghe được thì tôi đoán họ là người Nhật, những thanh niên đầy nhiệt huyết. Cũng có một vài người đang trầm tư bên điếu thuốc, tôi không thích khói thuốc nhưng đó là tự do của họ, với lại đó cũng không phải là một khung hình quá tồi tệ đâu!

Sau khi quan sát một vòng, tôi quyết định sẽ không ăn phở cho bữa tối, tô phở quá to với tôi, dù nhìn rất hấp dẫn, bít tết cũng không tồi, nhưng không phải hôm nay, tôi sẽ không ăn hamburger vào một dịp thế này đâu, rất nhiều món salad bắt mắt và tất nhiên, những món Đan Mạch, còn có cả mì Ý, pizza, một vài món Á- Âu khác nữa, bạn tôi chọn một món Đan Mạch đơn giản và tôi thì quyết định là mình chưa đói. Tuy nhiên,Geart lại có cái kiểu lôi kéo người khác theo mình bằng hành động chứ không phải những câu hỏi mè nheo thường gặp, đó chính là mấu chốt, nếu muốn ai đó nhìn mình thì sẽ nhìn người đó đắm đuối trước, muốn ai đó liếc mình sẽ lâu lâu liếc lại, hoặc chờ lúc người ta quay đi lại nhìn trộm, muốn người khác cười sẽ kể chuyện hài và thỉnh thoảng cũng làm vài trò quá lố, cũng như muốn ai đó ăn sẽ ăn nhiệt tình và kêu hết mình. Thật sự là dù không ăn vì lịch sự thì sẽ ăn vì bị hấp dẫn nếu không sau này sẽ chết vì tò mò. Trong suốt khoảng thời gian chúng tôi tiếp xúc, lúc nào anh ấy cũng tươi tắn, tràn sức sống, điều đó thức sự lây lan như một bệnh dịch vậy, tôi cười đến không thể nhặt được miệng.

Trước khi về tôi đã hỏi xin hai ô cửa sổ trên bức tranh tường của quán để dán hình chúng tôi lên đó, bức tranh vẽ một khu phố cảng Đan Mạch, có rất nhiều vị khách cũng đã làm như vậy, một cặp tình nhân, một hội chiến hữu, một cặp vợ chồng già ưa du lịch, còn có cả ảnh của một đại gia đình trên đó nữa, rất nhiều gương mặt với nhiều biểu cảm phong phú… Bước ra khỏi quán, hít căng buồng phổi, tôi không còn thấy chán nản nữa, bầu trời như rộng mở hơn trước mắt tôi, thật tốt khi được ở trong một nơi tuyệt vời với một người cũng rất tuyệt vời, kể cho tôi nghe những điều mà dẫu rất lâu về sau tôi cũng sẽ luôn ghi nhớ.

4.7 Star App Store Review!
Cpl.dev***uke
The Communities are great you rarely see anyone get in to an argument :)
king***ing
Love Love LOVE
Download

Select Collections